em bé ở truồng

Cúm A ở trẻ là bệnh gì? Cúm A ở trẻ là bệnh truyền nhiễm cấp tính lây qua đường hô hấp, do các chủng virus cúm A như A/H1N1, A/H5N1, A/H7N9,… Cúm A thường bùng phát mạnh mẽ vào mùa Đông - Xuân, tuy nhiên năm nay, các địa phương ghi nhận số ca mắc cúm A tăng lên bất thường vào mùa Hè. Thế giới. Khoảng 1 tỷ trẻ em trên thế giới đang đứng trước "nguy cơ vô cùng lớn" do ảnh hưởng của tình trạng biến đổi khí hậu, trong khi mức sống của thế hệ trẻ không được cải thiện trong thập niên qua. Cảnh báo này được tổ chức phi chính phủ KidsRights của Dĩ nhiên tên Anh chị và của em đều được thay đổi. Tôi tên Quang, thợ làm Nails bên Cali, 30 tuổi đời, nếu nói độc thân cũng không đúng mà nói có gia dình thì cũng không phải, vì chưa làm đám cưới với ai, trai trẻ độc thân nên thích tự do bay nhảy.Cặp bồ cũng nhiều Thường thì chúng ta hay gặp các em bé ở nông thôn ở truồng nhiều hơn bởi các phụ huynh ở đây không có nhiều thời gian chăm sóc con cái, để các bé tự chăm sóc nhau. Nhiều khi chị trông em, thấy em tè dầm thế là cho em thoải mái luôn, khỏi phải thay quần. Cái tiện lợi ở đây là bố mẹ sẽ không mất nhiều thời gian giặt giũ quần áo. Dating Seiten Für Menschen Mit Behinderung. ShareTweet+1SharePinLikeSendShareXem nữa đi, đừng dừng lại !!!Phan Thị Kim Phuc Wikipedia Tiếng Việt, Co Be 7 Tuổi Trong Gia đinh Dị Nhan Quanh Năm Cởi Truồng ở Bai, Be Trai Thanh Hoa Trần Truồng Giữa Gia Ret Ai Cho Gi Cũng Cười Toe, Tội Lắm Những đứa Trẻ Vung Cao Trong Ngay đong Gia Ret, Cười Rụng Rốn Với Những Hinh ảnh Em Be Chế Hai Hước Va Ngộ Nghỉnh, Cac Mẫu Tranh Treo Tường Hinh Em Be ấn Tượng Hoa Văn Decal, Hậu Trường Chụp ảnh Cực Yeu Của 4 Em Be, Chi Anh Tung ảnh Thời Cởi Truồng Tắm Mưa, ảnh độc Dương Triệu Vũ Thời ở Truồng Tắm Mưa, Xin Chao Ong Gia Noel Blog Phong Vien Thanh Nien, Mẹ Phương Va Em Be Người Rừng Xa Hội Bao điện Tử Tiền Phong, Xot Xa Phận đời Khong May Mắn Của Những đứa Trẻ Vo Tội, Toan Bộ Cau Chuyện Của Em Be Napalm Phan Ba S Blog, Em Be Napalm Khoảng Khắc Của Thời đại Bao điện Tử đại Biểu Nhan, Lịm Tim Khi Ngắm Bộ ảnh Em Be Tật Nguyền Trong Gia Lạnh Diện Ao Dai, Clip Be Trai Vung Cao Trần Truồng Với đoi Chan Bị Liệt Giữa Trời, Chụp Hinh Em Be ở Huyện Tan Uyen Chụp Hinh Cho Be Pinterest, Chi Anh Tung ảnh Thời Cởi Truồng Tắm Mưa, Be Gai 11 Tuổi Trần Truồng Le Lết Ben đường Xin ăn, Chum ảnh Ngộ Nghĩnh Trẻ Em Cơtu Quảng Nam Bạn đọc Binh Luận,hình ảnh em bé ở tuần thứ 33hình ảnh em bé ở tuần 22hình ảnh em bé ở tuần 23hình ảnh em bé ở tuần thứ 28hình ảnh chị ong nâu và em béhình ảnh em bé phát triển trong bụng mẹhình ảnh em bé châu phi và con kền kềnphông nền ghép ảnh em bé psdhình ảnh em bé đen nhất châu phihình ảnh em bé qua các tuần tuổi 1. Cởi truồng. 2. Monica cởi truồng. 3. Em để truồng! 4. " Trai trần truồng " 5. Trai trần truồng. 6. Chiêu " Trai trần truồng " 7. Trần truồng đi nào. 8. Cởi truồng Khỏa thân 9. Tôi đang trần truồng. 10. Tao sẽ không cởi truồng. 11. Ai cởi truồng đây? 12. " Trai trần truồng " ư? 13. Cậu không cởi truồng. 14. Sao cậu trần truồng vậy? 15. Sao anh cởi trần truồng? 16. Adam và Eve cũng trần truồng. 17. Ở đây thì họ trần truồng. 18. thế thì cháui trần truồng à? 19. Mẹ cởi ngựa trần truồng. 20. Tôi bắt hắn phải trần truồng ra. 21. Nuda veritas – Sự thật trần truồng. 22. Thế này là tắm truồng à? 23. Tụi nó bắt em lột truồng. 24. Trần truồng không một mảnh vải! 25. Sao chúng nó cởi truồng hết thế? 26. Thật ra, tôi không thích ở truồng. 27. Vậy cô thấy tôi trần truồng. 28. Mẹ ơi, nó đang trần truồng! 29. Phụ nữ cởi truồng đứng phía trước. 30. “Ta trần truồng, các ngươi mặc cho ta ... 31. Lột áo người khác, để họ trần truồng. 32. Cô có bao giờ tắm biển truồng chưa? 33. Sẽ bước chân không và đi trần truồng. 34. Chưa ai thấy tôi trần truồng cả. 35. Anh có muốn thấy tôi trần truồng không, Buddy? 36. Tôi thức dậy trần truồng bên cạnh một người đàn ông trần truồng khác thú nhận là mình từng đái dầm. 37. Lo vụ người đàn ông trần truồng đi. 38. Tôi chờ chàng ta trên giường, trần truồng. 39. 3 Sự trần truồng ngươi sẽ bị phơi bày. 40. Khiến các nước thấy sự trần truồng ngươi, 41. Đó là nét đẹp của " Trai trần truồng " đấy 42. Tôi không muốn trần truồng trước mặt người lạ nữa. 43. Phù điêu vẽ một người trần truồng mặc một chlamys. 44. Nhiều người trần truồng hay chỉ ăn mặc sơ sài. 45. 10 Họ bị ép ra đi trần truồng không quần áo, 46. Ko trừ khi cô bé bơi truồng ngần ấy năm qua. 47. Cô ta cọ xát cơ thể trần truồng lên anh ấy 48. Trần truồng và một mình có thể rất đáng sợ. 49. Thân thể trần truồng của bà bị quăng ra đường 50. Em bé Jesus cũng trần truồng trong những ngày đầu đời. 51. Tự nhiên cổ lột hết quần áo xuống và trần truồng. 52. Nhìn thấy ai đang trần truồng thì mặc đồ cho,+ 53. Vận động viên chạy và tập luyện hoàn toàn trần truồng. 54. Ý tưởng là chạy hay đi bộ 10 km trần truồng. 55. Ông làm đúng như thế, đi trần truồng* và chân không. 56. Chúng sẽ chỉ thấy cô ấy cởi truồng, với vài ngón tay. 57. Có mấy tấm hình chụp người bản xứ trần truồng bao đẹp luôn. 58. Anh đang đứng ở chỗ xếp hàng, hoàn toàn trần truồng. 59. 1451, 52—Người trẻ tuổi “ở truồng chạy trốn” là ai? 60. Anh mà cởi truồng đi ra thế nào cũng bị ném rác. 61. Họ bị dồn, thân thể trần truồng, vào các phòng hơi ngạt. 62. Ta sẽ tập hợp chúng lại từ mọi nơi xung quanh để chống nghịch ngươi, ta sẽ phơi bày sự trần truồng ngươi trước mặt chúng và chúng sẽ thấy hết sự trần truồng ngươi. 63. Ai từng tôn kính nàng nay coi khinh vì thấy nàng trần truồng. 64. Cô ấy buộc phải trở về lâu đài trần truồng và khóc nức nở. 65. Cậu bé vẫn còn ở chỗ ngồi của mình và hoàn toàn trần truồng. 66. Một ngày trong Vườn Địa Đàng, Adam và Eve nhận ra họ đang trần truồng. 67. Anh gạt tôi cởi quần áo ra để anh có thể nhìn tôi trần truồng! 68. Cứ như cô chưa từng thấy đàn ông cởi truồng bao giờ ấy. 69. Cứ như là cậu bị kéo trần truồng qua bãi lầy thất bại. 70. *+ 25 Thời ấy, người đàn ông và vợ đều trần truồng+ nhưng không ngượng ngùng. 71. Ông viết, " Không sao, vài người bạn thân của tôi cũng man rợ và trần truồng. " 72. Tôi trần truồng đi dạo trong nhà của tôi thì có gì là xấu! 73. Nhưng trần truồng trong một nhóm, một cách tự nguyện cũng khá đẹp đẽ. 74. Em nói làm như người ta có thể ở truồng chạy nhong nhong vậy. 75. Vậy cả hai đều trần truồng và không tìm thấy một bụi cây nào. 76. Anh vẫn không thể tin " Trai trần truồng " lại có hiệu quả với em đấy 77. Tất cả những ký ức khi tôi còn nhỏ... là việc bả bị bắt trần truồng. 78. Anh đã bao giờ nghĩ đến việc sơn mình rồi trần truồng chạy lung tung chưa? 79. 19 Và người nam lẫn vợ mình cả hai đều trần truồng mà chẳng hổ thẹn. 80. Anh ấy ổn và rồi bất ngờ, anh ấy cởi truồng và ôm tất cả mọi người. - Giữa cái lạnh căm căm của trời đông, em bé ở Mường Lát Thanh Hóa vẫn co ro ngồi giữa đường khi trên người không có mảnh vải nào... Mới đây, trên mạng xã hội vừa đăng tải một bức hình chụp lại khoảnh khắc một em bé trần truồng ngồi giữa lòng đường giữa trời giá rét. Chẳng những không có quần áo, cậu bé cũng không có lấy một đôi dép để đi cho đỡ lạnh chân. Theo tài khoản – người đăng tải bức hình chia sẻ “Thằng bé đáng thương tội nghiệp, trần truồng trong cái lạnh giá bị liệt hai chân không có bạn chơi đùa với đất. Mình thương nó cho nó được mỗi quả cam mà xé lòng…”. Hiện tại, bức hình đang nhận được sự quan tâm lớn của cộng đồng mạng với hàng trăm lượt thích và bình luận. Hình ảnh cậu bé ở Mường Lát vừa được chia sẻ cách đây ít ngày nhanh chóng gây bão trên mạng xã hội Trong bức hình chụp vội, cậu bé với thân thể đen nhẻm, chân tay dính đầy cát cùng gương mặt tái nhợt vì lạnh… Tất cả những điều đó khiến người xem không khỏi ám ảnh, xót xa khi nhận ra cuộc đời vẫn còn nhiều mảnh đời bất hạnh. “Xem rồi mới thấy đôi khi mình quá xa hoa, lãng phí. Không phải ai cũng có được gói mỳ tôm nấu vội để ăn, được vùi mình trong chăn ấm đệm êm mỗi khi gió mùa tăng cường hay đơn giản là có quần áo mới…”, một cư dân mạng chia sẻ với giọng đầy chua xót. Không có quần áo, không có đồ chơi, cậu bé chỉ còn biết ngồi chơi đùa cạnh dòng nước bẩn “Ở những vùng sâu, vùng xa vùng còn khó khăn thì những hình ảnh này vẫn còn, trông hình ảnh này chỉ thầm ước họ có đủ cơm ăn, áo mặc vậy là an lòng rồi”, một cư dân mạng khác cũng bày tỏ chia sẻ của bản thân. Có thể thấy chẳng cần nhiều lời lẽ nhưng hình ảnh về cậu bé trần truồng giữa trời đông ở Mường Lát vẫn đủ sức khiến nhiều người mắc nghẹn trong lòng. Chúng ta không có quyền chọn nơi mình sinh ra vậy nên với những mảnh đời bất hạnh như vậy, chẳng phải họ rất cần sự sẻ chia hay sao? Theo Nhật Linh/Thể thao Văn hóa 5 xu hướng trang điểm mùa thu hot nhất năm nay, nàng yêu làm đẹp phải cập nhật ngay Hằng năm, mỗi độ trời trở lạnh, người ta lại thấy trên các trang báo chí, qua hằng trăm bức ảnh được chuyển đi cho khắp thế giới, ở Việt Nam, tại các vùng cao nguyên như Sapa, Hà Giang, Mộc Châu, Lạng Sơn Tuyên Quang, Cao Bằng, Lai Châu… cảnh các em bé cởi truồng chân đất, da tím ngắt, tái tê đứng ngơ ngác giữa những con đường lạnh giá. Những hình ảnh này đã làm xúc động những người Việt trong nước và cả ở nước ngoài. Hà Nội hay California mới lạnh khoảng 5 độ C 50 độ F áo quần đầy đủ, chăn ấm nệm êm mà người ta đã than lạnh, ở đây trẻ em trần truồng, không có cái quần để mặc, phơi người ra trong cơn gió lạnh, nghĩ có tội nghiệp không! Những hình ảnh này quả gây ấn tượng cho những du khách người Việt miền xuôi đã tới đây, họ đã ngồi xuống ôm những đứa trẻ này, lau mũi dãi cho chúng, kiếm quần cho chúng mặc. Không ít những chuyến xe từ thiện vào mùa Đông này, lại tấp nập lên đường, mang thực phẩm, dày dép, quần áo, khăn quàng, mũ nón lên vùng cao mong phần nào xóa bỏ cảnh xót xa là những em bé cởi truồng mà chúng ta thường gặp mỗi khi lên đây. Một thành viên trong đoàn từ thiện có tên là “Cơm có thịt” đã lên Pa Cheo, Lào Cai, gặp những đứa trẻ cởi truồng, đem theo quần áo mặc cho chúng, cảm thấy hạnh phúc vì nghĩ rằng từ nay, chúng đã có quần ấm để chịu đựng qua mùa đông giá rét. Nhưng năm sau, người kia lại lên nơi này, vẫn thấy những đứa trẻ ấy cởi truồng đứng chơi ngoài đường, trong lòng người hảo tâm kia bỗng nẩy sinh ra một dấu hỏi lớn. Những cái quần kia đã rách, đã mất hay đã đem đổi lấy gạo? Nhưng cuối cùng, người làm từ thiện xót xa, hiểu ra rằng, ở miền cao này, những đứa trẻ không hề có nhu cầu mặc quần. Chúng thiếu thốn ngay từ khi mới lọt lòng mẹ, không có sữa, không có cơm ăn, nói chi đến một mảnh vải để che một bộ phận sinh dục chưa phát triển. Đó phải chăng là một điều không cần thiết và thật là vô ích? Quan niệm cho rằng đem quần cho trẻ em miền cao là “vô ích và vô nghĩa” không sai. Khi chúng quen cởi truồng, tự chúng không thích mặc quần. Những chiếc quần tự tay anh mặc cho chúng, sẽ bị lột ra ngay sau khi anh rời khỏi nơi này. Chúng cởi truồng, không phải vì chúng không có quần, ở nhà vẫn có vài cái quần máng trên vách hay vứt ở trên sàn. Cũng như vậy, ngày xưa những đứa trẻ nghèo ở nông thôn có lẽ cũng không biết mặc tã lót diapper như những đứa trẻ ở thành thị hay đã lớn lên ở Mỹ ngày nay, vì sự thật là đời sống quá thấp, các bậc cha mẹ không nghĩ ra thêm một nhu cầu tốn kém hay phiền phức là con mình phải cần mang tã. Có gì thì mang chiếc chiếu ra ao, hay gọi con Vàng, con Vện lúc nào cũng túc trực ở đó! Cách đây 60 năm, ở Việt Nam chúng ta không có nhu cầu cần có một cái TV để trong nhà, cũng chỉ cần có cái quạt khi trời nóng, cái “lồng ấp” hay đốt lửa lên khi trời lạnh. Chúng ta chưa hình dung ra cái máy lạnh, cái máy nóng nó như thế nào, vì lúc ấy chúng ta chưa văn minh, còn thiếu thốn nên… không có nhu cầu. Chính thói quen đó ngày nay có những cụ già sang Mỹ 30 năm rồi nhưng không chịu nằm máy lạnh hay chịu để cho con cái mở máy “heat” trong phòng của mình. Sự thiếu thốn trở thành thói quen và chúng ta cảm thấy không cần nhu cầu. Một cô giáo trong nước đã nhận định trên VnExpress Những cảnh “cởi truồng, chân đất, không đánh răng, không tắm giặt, không đến trường… những biểu hiện tối thiểu của nền văn minh nhân loại không hề xuất hiện ở nhiều nơi tôi từng đi qua, trên chính mảnh đất tôi yêu thương gọi là Tổ quốc.” Đỗ Sông Hương Câu chuyện hôm nay là “Trẻ em vùng cao không mặc quần, nên chúng ta từ nay không nên tặng cho chúng quần!” Cũng như vậy, những nhu cầu như quần áo, dày dép, xà phòng, kem đánh răng và cả việc đến trường hoàn toàn không cần thiết. Và vì không cần thiết nên chúng ta không nên quan tâm? Phải giúp những đứa trẻ này làm quen với những nhu cầu tối thiểu của một con người -tôi nói tối thiểu- vì sau này người dân cần có nhu cầu mà nhà lãnh đạo cần mang đến cho họ nữa. Rõ ràng hôm nay những đứa trẻ vùng cao này không thích mặc quần tức là thích cởi truồng, thì xã hội phải giải nghĩa và bắt chúng phải mặc quần, cũng như phải bắt chúng mang tả, phải đánh răng, tắm rửa, đi dày dép nếu đất nước có khả năng giúp chúng. Lãnh đạo với quan niệm “chúng có thích mặc quần đâu mà tặng”, sẽ đưa đến một tương lai “toàn dân toàn là những đứa cởi truồng!” Dân không có nhu cầu muốn tự do đâu mà đem tự do cho họ. Dân thích có nhu cầu thích đè đầu cỡi cổ thì đừng bẻ xiềng, mở khóa cho họ. Chúng ta không thể chiều theo thị hiếu “không có nhu cầu,” vì thói quen thiếu thốn để cai trị dân, trong khi đó chúng ta đẻ ra những nhu cầu thật quái đản và điên cuồng như xây một tượng đài 1,400 tỷ, hay việc làm hai cái bánh chưng nặng 7 tạ, huy động hơn 20 thanh niên trai tráng, vượt một quãng đường dài, leo hơn 200 bậc thang để lên đỉnh núi, “cung tiến” thây ma Hoàng Thị Loan, thân mẫu “Bác Hồ.” Cũng như những đứa trẻ quen cởi truồng, ngày xưa dân còn ngu, chưa có thông tin rộng rãi như ngày nay, không biết tự do dân chủ là gì, quyền làm người bị tước đoạt, chính phủ toàn trị, lộng quyền, hô hoán là dân đã có đảng “chỉ đường,” dân không cần những thứ ấy! Ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên ban Chấp hành Trung ương Đảng, trong Đại Hội Đảng lần 12, đã khẳng định trong một cuộc họp báo sáng thứ Hai 10/01/16 tại Hà Nội rằng “Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng!” Những đứa trẻ vùng cao không có nhu cầu mặc quần cũng như “đảng ta” không có nhu cầu “đa nguyên, đa đảng”. Xin đừng đem quần đến cho chúng cũng như đòi hỏi đa đảng, đa nguyên cho dân. Những đứa trẻ cởi truồng vùng cao sẽ không thấy xấu hổ khi chúng nhìn nhau, hay cha mẹ chúng nhìn con, vì chúng không có nhu cầu mặc quần. Nhưng là khách qua đường, chúng ta cảm thấy khó chịu và thương xót cho chúng. Cái quần không phải là một vật xa xỉ, nhưng ở truồng là một chuyện lạc hậu, đáng xấu hổ. Vì sự tiến triển của nhân loại và sự văn minh của đất nước, cho đến một lúc nào đó, chúng ta không thể chấp nhận cho “những đứa trẻ cởi truồng” hiện diện trên đất nước này, dù ở vùng cao hay vùng thấp. Huy Phong Những Đứa Trẻ Ở Truồng – Huy Phương Hằng năm, mỗi độ trời trở lạnh, người ta lại thấy trên các trang báo, qua hằng trăm bức ảnh được chuyển đi cho khắp thế giới, ở Việt Nam, tại các vùng cao nguyên như Sapa, Hà Giang, Mộc Châu, Lạng Sơn, Tuyên Quang, Cao Bằng, Lai Châu… cảnh các em bé ở truồng chân đất, da tím ngắt, tái tê đứng ngơ ngác giữa những con đường lạnh giá. Hình minh họa Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images Những hình ảnh này đã làm xúc động những người Việt trong nước và cả ở nước ngoài. Hà Nội hay California mới lạnh khoảng 5 độ C 50 độ F áo quần đầy đủ, chăn ấm nệm êm mà người ta đã than lạnh, ở đây trẻ em trần truồng, không có cái quần để mặc, phơi người ra trong cơn gió lạnh, nghĩ có tội nghiệp không! Những hình ảnh này quả gây ấn tượng cho những du khách người Việt miền xuôi đã tới đây, họ đã ngồi xuống ôm những đứa trẻ này, lau mũi dãi cho chúng, kiếm quần cho chúng mặc. Không ít những chuyến xe từ thiện vào mùa Đông này, lại tấp nập lên đường, mang thực phẩm, giày dép, quần áo, khăn quàng, mũ nón lên vùng cao mong phần nào xóa bỏ cảnh xót xa là những em bé ở truồng mà chúng ta thường gặp mỗi khi lên đây. Một thành viên trong đoàn từ thiện có tên là “Cơm có thịt” đã lên Pa Cheo, Lào Cai, gặp những đứa trẻ ở truồng, đem theo quần áo mặc cho chúng, cảm thấy hạnh phúc vì nghĩ rằng từ nay, chúng đã có quần ấm để chịu đựng qua mùa Đông giá rét. Nhưng năm sau, người kia lại lên nơi này, vẫn thấy những đứa trẻ ấy ở truồng đứng chơi ngoài đường, trong lòng người hảo tâm kia bỗng nẩy sinh ra một dấu hỏi lớn. Những cái quần kia đã rách, đã mất hay đã đem đổi lấy gạo? Nhưng cuối cùng, người làm từ thiện xót xa, hiểu ra rằng, ở miền cao này, những đứa trẻ không hề có nhu cầu mặc quần. Chúng thiếu thốn ngay từ khi mới lọt lòng mẹ, không có sữa, không có cơm ăn, nói chi đến một mảnh vải để che một bộ phận sinh dục chưa phát triển. Đó phải chăng là một điều không cần thiết và thật là vô ích? Quan niệm cho rằng đem quần cho trẻ em miền cao là “vô ích và vô nghĩa” không sai. Khi chúng quen ở truồng, tự chúng không thích mặc quần. Những chiếc quần tự tay anh mặc cho chúng, sẽ bị lột ra ngay sau khi anh rời khỏi nơi này. Chúng ở truồng, không phải vì chúng không có quần, ở nhà vẫn có vài cái quần máng trên vách hay vứt ở trên sàn. Cũng như vậy, ngày xưa những đứa trẻ nghèo ở nông thôn có lẽ cũng không biết mặc tã lót diapper như những đứa trẻ ở thành thị hay đã lớn lên ở Mỹ ngày nay, vì sự thật là đời sống quá thấp, các bậc cha mẹ không nghĩ ra thêm một nhu cầu tốn kém hay phiền phức là con mình phải cần mang tã. Có gì thì mang chiếc chiếu ra ao, hay gọi con Vàng, con Vện lúc nào cũng túc trực ở đó! Cách đây 60 năm, ở Việt Nam chúng ta không có nhu cầu cần có một cái TV để trong nhà, cũng chỉ cần có cái quạt khi trời nóng, cái “lồng ấp” hay đốt lửa lên khi trời lạnh. Chúng ta chưa hình dung ra cái máy lạnh, cái máy nóng nó như thế nào, vì lúc ấy chúng ta chưa văn minh, còn thiếu thốn nên… không có nhu cầu. Chính thói quen đó ngày nay có những cụ già sang Mỹ 30 năm rồi nhưng không chịu nằm máy lạnh hay chịu để cho con cái mở máy “heat” trong phòng của mình. Sự thiếu thốn trở thành thói quen và chúng ta cảm thấy không cần nhu cầu. Một cô giáo trong nước đã nhận định trên VnExpress Những cảnh “ở truồng, chân đất, không đánh răng, không tắm giặt, không đến trường… những biểu hiện tối thiểu của nền văn minh nhân loại không hề xuất hiện ở nhiều nơi tôi từng đi qua, trên chính mảnh đất tôi yêu thương gọi là tổ quốc.” Đỗ Sông Hương Câu chuyện hôm nay là “Trẻ em vùng cao không mặc quần, nên chúng ta từ nay không nên tặng cho chúng quần!” Cũng như vậy, những nhu cầu như quần áo, giày dép, xà phòng, kem đánh răng và cả việc đến trường hoàn toàn không cần thiết. Và vì không cần thiết nên chúng ta không nên quan tâm? Phải giúp những đứa trẻ này làm quen với những nhu cầu tối thiểu của một con người – tôi nói tối thiểu – vì sau này người dân cần có nhu cầu mà nhà lãnh đạo cần mang đến cho họ nữa. Rõ ràng hôm nay những đứa trẻ vùng cao này không thích mặc quần tức là thích ở truồng, thì xã hội phải giải nghĩa và bắt chúng phải mặc quần, cũng như phải bắt chúng mang tã, phải đánh răng, tắm rửa, đi giày dép nếu đất nước có khả năng giúp chúng. Lãnh đạo với quan niệm “chúng có thích mặc quần đâu mà tặng,” sẽ đưa đến một tương lai “toàn dân toàn là những đứa ở truồng!” Dân không có nhu cầu muốn tự do đâu mà đem tự do cho họ. Dân thích có nhu cầu thích đè đầu cỡi cổ thì đừng bẻ xiềng, mở khóa cho họ. Chúng ta không thể chiều theo thị hiếu “không có nhu cầu,” vì thói quen thiếu thốn để cai trị dân, trong khi đó chúng ta đẻ ra những nhu cầu thật quái đản và điên cuồng như xây một tượng đài 1,400 tỷ, hay việc làm hai cái bánh chưng nặng 7 tạ, huy động hơn 20 thanh niên trai tráng, vượt một quãng đường dài, leo hơn 200 bậc thang để lên đỉnh núi, “cung tiến” thây ma Hoàng Thị Loan, thân mẫu “Bác Hồ.” Cũng như những đứa trẻ quen ở truồng, ngày xưa dân còn ngu, chưa có thông tin rộng rãi như ngày nay, không biết tự do dân chủ là gì, quyền làm người bị tước đoạt, chính phủ toàn trị, lộng quyền, hô hoán là dân đã có đảng “chỉ đường,” dân không cần những thứ ấy! Ông Đinh Thế Huynh, “ủy viên Bộ Chính Trị”, trong “Đại Hội Đảng lần 12”, khẳng định trong một cuộc họp báo sáng Thứ Hai, 10 Tháng Giêng, tại Hà Nội rằng“Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng!” Những đứa trẻ vùng cao không có nhu cầu mặc quần cũng như “đảng ta” không có nhu cầu “đa nguyên, đa đảng.” Xin đừng đem quần đến cho chúng cũng như đòi hỏi đa đảng, đa nguyên cho dân. Những đứa trẻ ở truồng vùng cao sẽ không thấy xấu hổ khi chúng nhìn nhau, hay cha mẹ chúng nhìn con, vì chúng không có nhu cầu mặc quần. Nhưng là khách qua đường, chúng ta cảm thấy khó chịu và thương xót cho chúng. Cái quần không phải là một vật xa xỉ, nhưng ở truồng là một chuyện lạc hậu, đáng xấu hổ. Vì sự tiến triển của nhân loại và sự văn minh của đất nước, cho đến một lúc nào đó, chúng ta không thể chấp nhận cho “những đứa trẻ ở truồng” hiện diện trên đất nước này, dù ở vùng cao hay vùng thấp. Huy Phương NguồnDiễn Đàn Người Dân Việt nam

em bé ở truồng