bắt ma cà rồng ở sơn la

VOV.VN - Trước tình trạng phát sinh các điểm nóng về khai thác khoáng sản trái phép trên địa bàn, UBND tỉnh Lâm Đồng chỉ đạo cơ quan chức năng tăng cường công tác kiểm tra, xử lý nghiêm các đơn vị vi phạm. Lâm Đồng hiện có 99 giấy phép khai thác khoáng sản còn hiệu Networks Business Online Việt Nam & International VH2. Trái Đất / Tổng hợp đáp án game Đuổi hình bắt chữ (2710 câu) mới và đầy đủ Tổng Bắt giữ 2 "tác giả" của ma cà rồng Sơn La. Chia sẻ. Những hình ảnh, thông tin giả tạo về ma cà rồng đã gây ảnh hưởng xấu tới đời sống của một bộ phận người dân tại Sơn La. "Tác giả" của ma cà rồng Sơn La vừa bị bắt giữ. . Trong buổi trò chuyện với phóng viên, Giàng Thị Sua, SN 1984 ở Lóng Luông, Mộc Châu (Sơn La) vợ của Tráng A Tàng (tức trùm ma túy Tàng Keangnam) đã tiết lộ những bí mật chỉ 2 vợ chồng Tàng biết, Giọng nói tiếng phổ thông còn ngọng nhưng xuyên suốt cuộc trò chuyện, Giàng Thị Sua, SN 1984 ở Lóng Luông, Mộc Châu GD&TĐ - Giáo dục đạo đức lối sống được triển khai đa dạng qua các hoạt động ngoại khóa bổ ích, gần gũi, khơi gợi hứng thú học tập cho học sinh.Tăng sự tương tác, trao đổi giữa giáo viên và học sinh qua sinh hoạt trải nghiệm.Bồi đắp giá trị văn hóa, lịch sửNgay từ đầu năm học 2022 -2023 Dating Seiten Für Menschen Mit Behinderung. Những hình ảnh, thông tin giả tạo về ma cà rồng đã gây ảnh hưởng xấu tới đời sống của một bộ phận người dân tại Sơn La. "Tác giả" của ma cà rồng Sơn La vừa bị bắt giữ. Theo VTV Nằm giáp ranh với xã Xuân Sơn, xã Xuân Đài huyện Tân Sơn- Phú Thọ cũng được cho là nơi có nhiều “ma cà rồng” xuất hiện, tuy mới chỉ là những lời đồn đang xem Truyền thuyết ma cà rồng việt nam Nhưng mới đây khi có một nhóm làm phim của kênh VTV6 –Đài truyền hình Việt Nam về ở và thực hiện một phóng sự về truyền thuyết “ma cà rồng” tại xóm Dụ xã Xuân Đài đã khiến cả một dòng họ bị mang tiếng là “ma cà rồng” làm cuộc sống của họ có nhiều xáo trộn...Sống chung với... lời đồnNhiều đời nay bà con người Thái, Dao, Mường ở Tân Sơn vẫn luôn ám ảnh bởi “ma cà rồng”, tuy chưa ai có bằng chứng xác thực. Và một trong những lời đồn thổi được xem là “có căn cứ” đó là ở xóm Dụ xã Xuân Đài Tân Sơn- Phú Thọ có dòng họ Xa là “ma cà rồng”. Để tìm hiểu thực hư câu chuyện, chúng tôi đã tìm về Xuân một số người dân xã Xuân Đài khi được hỏi chuyện về “xóm ma cà rồng” hay “dòng họ ma cà rồng” họ đều cho biết là được nghe kể hay nghe đồn là có, chứ không được “bắt tận tay day tận mặt”. Họ cho rằng, có 2 loại “ma cà rồng”, loại thứ nhất "truyền thừa" tức là những người là “ma cà rồng “có gene” truyền lại. Loại thứ hai là được gia đình truyền lại, việc này được làm rất kín, thường là họ truyền cho con dâu và dòng họ Xa ở xóm Dụ thuộc vào loại này?!Khi tiếp xúc với người dân xã Xuân Đài, PV được nghe nhiều câu chuyện huyễn hoặc về “ma cà rồng” tại xóm Dụ, nơi có nhiều người trong dòng họ Xa sinh sống. Thông tin đầu tiên mà chúng tôi thu thập được để minh chứng cho dòng họ Xa là “ma cà rồng” là do dòng họ Xa này sống tập trung chủ yếu ở xóm Dụ. Nơi dòng họ Xa sống nằm dọc theo một dải đồi chạy dài, sau là đồi gò, trước mặt là đồng ruộng, bị một con đường liên xóm cắt ngang. Thứ hai là trong dòng họ Xa có một bà cụ gần trăm tuổi được cho là có dòng máu “ma cà rồng” trong người nên đã “thành tinh”?Theo đồn đoán của nhiều người dân ở xã Xuân Đài, ban ngày những người trong dòng họ Xa vẫn là người bình thường, nhưng đêm đến lại hóa thành “ma cà rồng”. Họ thường đi hút máu các loài động vật trong xã và đi uống máu những người mới đẻ, hay đi bắt vía những đứa trẻ mới sinh. Khi không bắt được người họ quay sang ăn các loài cóc nhái khác?Những lời đồn thổi những tưởng cũng chỉ là câu chuyện giết thời gian, hay những lúc dọa nạt con trẻ của những người dân nơi đây, nên những người trong dòng họ Xa ở đây chẳng để ý, vẫn chí thú làm ăn và thực hiện tốt chủ trường chính sách của địa phương đề ra. Tuy nhiên nửa năm trở lại đây, sau khi có một đoàn làm phim của VTV6 về thực hiện chương trình và xin ngủ lại thì những lời đồn đoán về gia đình và dòng họ “ma cà rồng” lại được thổi bùng lên, khiến những người trong gia đình và dòng họ ai nấy đều bức mập mờ về dòng họ “ma cà rồng”?Theo chân anh Hà Văn Tuyệt, cán bộ văn hóa xã Xuân Đài, chúng tôi tìm về xóm Dụ, nơi có gần 20 nóc nhà đều là người họ Xa. Tiếp chuyện chúng tôi bên căn nhà sàn được xây dựng kiên cố bằng bê tông, anh Xa Đức Chính SN 1975 tỏ ra bức xúc vì việc gia đình và dòng họ bị người dân nơi đây đồn thổi là “ma cà rồng”.Chia sẻ thông tin về lời đồn thổi của người dân về gia đình, dòng họ mình là “ma cà rồng”, anh Chính cho biết, gia đình anh từ mạn Sơn La về đây lập làng, lập xóm người nọ gọi người kia, sống rải rác trong xã Xuân Đài và các xã lân cận. Bà nội anh năm nay 98 tuổi nhưng do được con cháu phụng dưỡng tốt cộng thêm cuộc sống thanh thản nên cụ vẫn minh mẫn, khỏe mạnh và hoàn toàn bình thường, không đúng như thiên hạ đồn đoán...Anh Chính cho biết, gia đình và dòng họ là người dân tộc Mường, đã định cư ở đây đến 5-6 đời, sống hòa thuận không gây gổ với ai. Kinh tế gia đình mỗi người một hoàn cảnh, nhưng đều biết vươn lên trong cuộc sống. Anh và mọi người trong dòng họ cũng đã biết dân làng hay dị nghị cho dòng họ Xa là “ma cà rồng”, nhưng mồm miệng thiên hạ làm sao mà bịt được, anh cũng nghe nói ở nhiều nơi của đất Tân Sơn, Thanh Sơn cũng có “ma cà rồng”, nhưng thực tế anh cũng không biết “ma cà rồng” hình thù ra Chính kể, vào khoảng tháng 7/2013, có một đoàn làm phim 5 người đến nhà anh và giới thiệu là của VTV6- Đài Truyền hình Việt Nam muốn tìm hiểu thông tin về “ma cà rồng” và xin ngủ lại qua thêm Review Phim Biệt Đội Mãng Xà 2 Thuyết Minh, Xem Phim Biệt Đội Mãng Xà 2 Vietsub“Họ cũng có hỏi tôi rằng gia đình có phải là “ma cà rồng” hay không? Có thế nào thì tôi nói thế, rằng trước đây cũng nghe các cụ đồn là có “ma cà rồng” ở vùng đất Tân Sơn này, nhưng tôi chưa gặp nên chưa tin, còn gia đình và dòng họ tôi thì không phải là “ma cà rồng”. Sau khi làm xong chương trình, họ cảm ơn và xin phép về. Cũng như bao người dân khác, với lòng hiếu khách, khi họ đề nghị xin ngủ lại nhà thì mình có tiếc gì...” - anh Chính trần tưởng câu chuyện cũng chỉ dừng lại ở đó, tuy nhiên khoảng đầu tháng 8, chương trình của VTV6 lên sóng, nhiều người dân trong xã Xuân Đài xem được và đã lan truyền thông tin về “gia đình ma cà rồng” lên ti vi. Bản thân anh Chính cũng chưa được xem chương trình ấy, nhưng anh Tuyệt - cán bộ văn hóa xã có được xem thì cho biết, họ cũng không khẳng định là gia đình anh Chính là “ma cà rồng”, nhưng những người dân nơi đây cứ đồn thổi, thêu dệt thêm chuyện về dòng họ Xa ở xóm Dụ nên ai cũng nghĩ đây là dòng họ “ma cà rồng”.Cùng ngồi tiếp chuyện với chúng tôi còn có ông Xa Văn Hưng SN 1969 - chú ruột của anh Chính. Ông Hưng bảo mới đầu nghe lời đồn thì cũng tưởng là họ đùa cợt thế thôi, nhưng sau cứ thấy điều tiếng nhiều. Ông Hưng khẳng định, dòng họ mình không phải dòng họ “ma cà rồng” vì không hại ai bao giờ, người lớn sống cũng được mọi người kính trọng, nhiều người còn tham gia công tác địa phương, con cái lớn lên đều được dựng vợ gả chồng. “Nhà tôi có hai con, con gái Xa Thị Vi Huyền SN 1990 mới lấy chồng ở xã Cự Đồng- Thanh Sơn Phú Thọ, con trai Xa Hồng Điến SN 1994 ở nhà phụ giúp chúng tôi làm mấy sào ruộng. Từ khi bị dân làng đồn thổi dị nghị, gia đình cũng bị ảnh hưởng đến cuộc sống và sinh hoạt”– ông Hưng chia sẻ Chính kể bố anh là ông Xa Tiến Lĩnh SN 1947 là thương binh hạng 2/4 trong kháng chiến chống Mỹ, ông cũng được tặng thưởng nhiều danh hiệu. “Bố tôi là ông Xa Tiến Lĩnh, mẹ là Xa Thị Tưởng SN 1945, hai cô em gái là Xa Thị Quyền đã lấy chồng trong xã Xuân Đài đã có hai con, còn cô em út Xa Thị Bắc SN 1980 lấy chồng ở thành phố Vĩnh Yên- Vĩnh Phúc. Còn tôi cũng đã lấy vợ và có hai con, một cháu sinh năm 1997, một cháu sinh năm 2000 đang học lớp 8. Bản thân tôi có nghề buôn gia súc, nên kinh tế cũng khá giả. Đại gia đình tôi sống đoàn kết với dân với làng, cũng chẳng có điều tiếng gì...” - anh Chính cho biết thêm.“Ma cà rồng” là thêu dệt hoang đườngBà Hà Thị Đoàn - Phó Chủ tịch UBND Xuân Đài phụ trách văn hóa xã hội cho biết, những lời đồn thổi về “ma cà rồng” ở địa phương cũng đã xuất hiện từ lâu, nhưng theo bà, đó chỉ là những lời đồn thổi vô căn bà Đoàn, những địa phương khác, bà cũng nghe đồn là có “ma cà rồng”, mỗi nơi thêu dệt một kiểu, nên sinh ra nhiều câu chuyện ly kỳ huyễn giá về dòng họ Xa ở xóm Dụ, bà Đoàn cho biết, người dân ở đây hiền lành chất phác, chí thú làm ăn. Khi rộ lên thông tin về dòng họ “ma cà rồng”, chính quyền cũng đã cử cán bộ về nắm tình hình cũng như tuyên truyền vận động bà con không nên tin theo những lời đồn đoán vô căn cứ, làm ảnh hưởng đến tình làng nghĩa Ngô Đức Thịnh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Bảo tồn văn hóa tín ngưỡng Việt Nam cho biết, “ma cà rồng” là truyền thuyết đã có từ rất lâu. Nó không chỉ xuất hiện ở Việt Nam mà ngay cả các nước châu Âu cũng thường xuyên rộ lên tin đồn này. Tuy chỉ là tin đồn nhưng những tin đồn kiểu này dễ gây ảnh hưởng đến cuộc sống bởi tâm lý người dân ở vùng sâu vùng xa do nhận thức kém nên dễ tin những lời đồn về ma quỷ. GS. Thịnh khẳng định ông chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy “con ma” hình thù như thế nào. Theo GS. Thịnh, chính quyền địa phương nên có những lời giải thích, tuyên truyền, từng bước xóa bỏ những lời đồn thổi về “ma cà rồng”. Phong tỏa, tháo dỡ trụ sở TAND bị “hố tử thần” làm nghiêng Đâm vào taluy đường, ba thanh niên thương vong Rớt nước mắt cảnh người dân Sa Pa đốt bỏ hoa màu trong tiếc nuối Những người đang khỏe mạnh bỗng lăn đùng ra ốm không rõ nguyên nhân, không xác định được bệnh tình thì dân tộc ở đâychắc mười mươi là bị ma cà rồng làm. Họ phải nhờ thầy đuổi phi phông đến trị. Theo già làng kể lại, một số người đi phẫu thuật về, cơ thể có mùi tanh đã bị ma cà rồng tìm đến hại đến chết mà không rõ lí đang xem Ma cà rồng ở sơn la Đừng bỏ lỡChuyện tình ly kỳ của chàng trai yêu nhầm nữ "ma cà rồng""Phí phông" Ma Cà Rồng một đặc trưng của người khi vào câu chuyện tôi xin giới thiệu qua về quê hương tôi, ở đây chắc cũng đã có nhiều bạn từng nghe qua cái tên Yên Châu đúng không ạ? Huyện Yên Châu là 1 trong 11 huyện thành phố của tỉnh Sơn La tỉnh nằm ở phía Tây Bắc của Tổ Quốc, Yên Châu là một huyện miền núi, biên giới của tỉnh Sơn La, nằm dọc trục quốc lộ 6, trung tâm huyện lỵ cách thành phố Sơn La 64 km, cách Thủ đô Hà Nội 240 km, có 47 km đường biên giới với nước CHDCND Lào. Toàn huyện có 15 xã, thị trấn. Có 5 dân tộc anh em chủ yếu là Kinh, Thái, Xinh mun, Mông, Khơ mú; dân tộc thiểu số chiếm trên 70% dân số toàn huyện. Đây là sơ qua về nơi tôi sống, và câu chuyện mà tôi sẽ kể sau đây là về ma cà rồng của dân tộc Thái ở Yên Châu 1 dân tộc chiếm hơn 1 nửa dân số toàn huyện. Ma cà rồng hay người dân ở đây gọi bằng tiếng dân tộc là “phí phông”.ảnh sưu tầmĐây là hình ảnh của người dân tộc Thái Yên Châu với bộ trang phục truyền thống “váy áo cóm, đội khăn Piêu”. Người Thái từ ngày xưa đã sống quây quần với nhau tạo thành từng bản làng với khoảng 80 nóc hết tôi xin kể về nguồn gốc ma cà rồng ở đâyTừ ngày xưa, rất lâu rồi, khi dân tộc Thái xuất hiện và cư trú tại Việt Nam đã tồn tại 1 sự thật là trong mỗi bản làng sẽ có 1 dòng họ ma cà rồng sinh sống. Dòng họ này sống tách biệt khép kín trong bản làng nhưng cũng sinh sống và làm việc hàng ngày cùng tất cả mọi người dân một dòng họ thường thì là người truyền cho nhau dòng máu này đa số là phụ nữ. Họ ban ngày là người bình thường nhưng ban đêm lại hóa thành ma cà rồng, nhất là vào những đêm trăng sáng hay ngày rằm, vì vậy những người dân ở đây ít khi ai ra ngoài 1 mình vào những đêm trăng thường đi hút máu các loài động vật trong bản làng và bắt trẻ con mới đẻ ăn thịt. Họ có phép biến hóa thành 1 số loài động vật khác khi bị đuổi hay phát hiện."Có phép biến hóa thần thông” cho nên dân tộc Thái bình thường sống ở khu vực Tây Bắc mới có kiểu là phụ nữ sau khi sinh nở thì phải có người thân trong gia đình trông 24/24 trong vòng 3 tháng đến khiđứa trẻ lớn 1 chút. Bởikhi sinh nở xong, mùi máu tanh dễ dẫn ma cà rồng đến bắt trẻ con hoặc hút sạch máu người mới dân tộc Thái mà ở cùng bản với dòng họ nào có dòng máu này là họ luôn thuê thầy về để làm 1 con ma gọi là ma giữ nhà để bảo vệ gia đình và súc vật nuôi…Nhận biết con gái có dòng máu ma cà rồngVề việc làm cách nào để nhận rangười con gái nào có dòng máu này thì có một số điều đặc biệt như sauHọ rất thích mùi máu hoặc mùi nướng thơm của ếch, nháiCàng về đêm thì họ càng xinh xắn, đẹp hơn, da trắng, mắt long mắt dãn to và 1 số đặc điểm nhận biết mà chỉ có người dân tộc Thái mới nhận ra phần tôi thì luôn được những người lớn dặn dò là không được đi chơi về khuya quanh bản vì ở đây vẫn còn nhiều dòng họ như thế sinh nghiệm tiếp cận trực tiếp &trêu ma cà rồngVào 1 đêm trăng 13 âm, trăng lúc này chưa tròn hẳn nhưng cũng đủ sáng để có thể nhận rõ cảnh vật ngoài trời. Đúng 9h đêm tôi và anh bạn bắt được 2 con nhái và chặt chân nó bỏ vào túi, còn tôi thì lấy ít máu nhái bôi vào ống tay áo. Ngoài ra, tôi còn thủ sẵn theo 1 con dao quết ít máu với nước tiểu của trẻ con nên cũng yên tâm đi cùng anh tôi tiến vào bảncó dòng họ ma cà đi vào gần đầu dốc núi leo lên bản Nà Ng* thì có 3 cô gái người Thái cười nói nhí nhảnh đi từ trong nhiên anh bạn khựng người lại và bấm tay tôi ra hiệu dừng lại. Sau 1 hồi trò chuyện bằng tiếng Thái thì anh bạn của tôi mới rủ được 3 cô bé này ra ngồi nói chuyện. Bởiđêm nên ởkhu vực heo hắtcách thị trấn của huyện Yên Châu gần 5 cây số thì làm gì có cái quán nước nào, vậy nên chúng tôiđành ngồi chém gió qua đến lúc gần 11h đêm thì anh bạn của tôi thì thầm, bảotôi để ý cô bé thứ 2 ngồi giữa. Tôi cũng cố gắng giả vờ nói chuyện nhưng vẫn để mắtđến cô bé này... Tôi thấy so với lúc gặp mới đầu, cô càng nhìncàngxinh hơn hẳn, nước da dưới ánh trăng mờ mà nhìn trắng mịn như mấy cô hoa hậu, giọng nói tự nhiên trong vắt và đặc biệt là khi tôi ra ngồi gần đối diện thì thấy cô có vẻ khó chịu. Ngồi cứ rung chân và xoa tay vào nhau còn mồm cứ nói 1 tý nhưng lại quay đi lau nước bọt trên mép. Ghê sợ hơn nữa là tôi còn thấy cô bémắt đổi màu, xanh rồi lại thưa với các bạn là lúc đấy tôi không hề bị hoa mắt mà mục đích ban đầu là tìm gặp nên tôi cố dồn hết bản lĩnh để theo dõi. Như nhận thấy sự chú ý từ tôi,cô bé đứng dậy kéo bạn ra về. Lúc đấy là khoảng 11h hơn, anh bạn củatôi mới lại đứng sát gần cô bé kia thì thấy mũi cô bé cứ khịt khịt như kiểu ngửi thấy đó anh ấykéo tôi về và bắt đi thật nhanh, nói là đừng nhìn ra đằng sau và kiểu gì cũng nghe thấy tiếng mèo kêu rất to. Vừa dứt lời thì có tiếng sột soạt trên rừng cây phía trên đầu và tiếng mèo kêu rất to. Âm vang kinh cắm cổ đi 1 mạch ra ngoài nhà người bạn gầnđấy, anh bạn mới chạy vào trong lấy ít nước lá, tôi không biết là nước lá gì. Anh lấytắm và bắt tôi tắm cùng rồi ngồi lấy rượu ra uống. Anh ấy cũngcấm tôi không được ngủ trong đêm nay, cấm luôn không được bước chân ra bạn biết không, điều kinh nhất mà tôi nhìn thấy đó chính là cô gái đó đứng trước cái lối lên xuống của nhà bộ quần áo đấy nhưng mắt như mắt mèo, móng tay móng chân dài ngoàng và nhọn hoắt, nhưng mặt nhìn thì cực xinh và đẹp. Tôi ngồi đối diện với chỗ lên xuống nên mới nhìn thấy và đập anh bạn quay ra nhìn thì cô gái đó biến mất. Để lại đằng sau1 loạt tiếng hú ghê rợn và tiếng soạt soạt dưới gầm nhà sàn rồi trên nóc nhà bạn giật mìnhvội vàng vào lấy cái túi thổ cẩm đựng cái cóng, bên trong có tro hương để vào trong chum. Sau đó bạn tôichạy ra ngoài ném. Một lúc sau thì không còn những tiếng cào cào vào vách nhà hay tiếng mèo kêu nữa, chỉ còn lại tiếng hú vang vọng lại từ xa…Đừng bỏ lỡKì ngôn dị truyện Giải tinh âm thú Phần 1Sống ở nơi đây, tôiđược nghe và chứng kiến rất nhiều vụ ma cà rồng đi ăn thịt người khác,tôi sẽ kể về 1 trường hợp như khi nhà aicó người ốm, người già hay phụ nữ mới sinh họ rất sợ bị ma cà rồng đến ăn nên luôn đề phòng với người lạ và ở quanh nhà từ cửa chính đến cửa sổ đều có treo lá lưỡi hổ. Theo người dân thì ma cà rồng sợ lá này và sẽ khôngdám đến gần. Những người có máu ma cà rồng đi qua nhà nào mà có người ốm và máu tanh thường ngửi thấy mùi thơm giống như mùi chuối chín. Nếu họ đói thì tối đấy họ sẽ đến để ăn người ốm từng chứng kiến cảnh mộtngười ốm bịma cà rồng đến ăn, lúc này người nhà bắt đượcsẽ chụp cái lưới đánh cá lên người ốm. Vì lúc này ma cà rồng đã nhập vào người ốm để hút máu. Sau đó người nhà sẽ lấy cây mà hay để gắp nướng đánh vào người bị ma cà rồng nhập. Vừa đánh vừa tra hỏi tên tuổi của là những trường hợp may mắn khi ma cà rồng ăn mà có người thân phát hiện kịp thời thì có thể cứu được. Với 1 số trường hợp khác, do ở 1 mình và không ai thấy đã bị nó hút cạn máu ... chết tại chỗ đến khi đi viện khámthì thấy xác không có giọt máu vậy, với những dòng họ mà có máu ma cà rồng thì con gái của họ lấy chồng rất chàng trai ở gần đều biết nên không ai dám lấy làm vợ cả nên họ phải lấy chồng xa và bắt chồng ở rể. Có 1 câu chuyện anh chàng nọở xa nên không biết, đã lấy phải người vợ có máu ma cà đến 1 đêm, anh chồng chợt tỉnh giấcthì phát hiện vợ mình không ở nhà. Anh chồng mới sinh nghi, tưởng vợ theo trai nên chạy đi tìm nhưng không thấy. Đến tầm 3-4h sáng thì thấy vợ về, khi về luôn rửa mặt rất kĩ bằng nước vo về nước vo gạo thì đây được coi là nước thần của ma cà rồng. Khi 1 con ma cà rồng đi hút máu về sẽ phải rửa mồm bằng nước vo gạo để mặt trở lại thành bình thường, nếu khôngrửa thì khuôn mặt sẽ bị méo xệch và không trở lại bình thường được. Nước vo gạo này cũng đặc biệt vì khi vo chỉ đổ nước vào mà khôngđược dùng tay khuấy lên. Nước gạo sẽ đổ ra 1 chậu riêng, không để ai cho tay nhúng vào. Vì vậy, với người Thái nếu để ý ai vo gạo không cho tay khuấy mà đổ để riêng thì họ nghi ngờ người đó có máu ma cà rồng trở lại với anh chồng, anh ta không hiểu sao vợ mình lại ra ngoài ban đêm và về thì rửa mặt kỹ như thế nên nghi ngờ lắm, cũng không có cách nào bám theo vợ được. Rình 1 hôm vợ lại dậy đi tìm ăn, anh chồng đã lén đổ hết chậu nước vo gạo đi. Đến lúc vợ về không có nước vo gạo rửa mặt,chị vợ đang loay hoay định đi lấy gạo vo lại 1 chậu thì tiếng gà gáy sáng. Chị vợkhông còn thời gian để làm nữa và đã bị méo mặt hoàn mọi người kể thìkhi ma cà rồng đi ăn phải về trước lúc gà gáy canh 3 và rửa mồm, nếu không kịp sẽ bị méo mặt. Sau vụ đó, anh chồng nhất quyết đòibỏ vợ và đi xa để dòng họ ma cà rồng truyền máuDòng họ ma cà rồng thường chỉ truyền máu cho con gái,cháu gái mà ít khi truyền cho con trai nên những cô gái thuộc dòng họ này rất xinh nhưng không anh chàng nào dám lấy là vì vậy. Đối với họ, dòng máu ma cà rồng này rất quý và họ chỉ truyền cho ai mà họ thấy thực sự quý mến, đôi khi con trai hoặc con rể nếu họ thấy quý và hợp họ cũng sẽ truyền cho nhưng trường hợp này rất số chỉ cho con cách truyền máu, họ có nhiều cách mà cách phổ biến nhất chính là qua việc ăn uống. Họ sẽ cho những con bọ rất nhỏ vào món ăn và khi ăn vào sẽ nhận được dòng máu ma cà rồng. Để biết được hay không thì nếu được, khi ngủ người được truyềnsẽ có 1 giấc mơ kì lạ. Nếu họ mơ thấy mìnhăn 1 xác chết thối rữa dòi bọ lúc nhúc thì chính xác làđã nhận được máu ma cà rồng và trở thành 1 ma cà rồng thực thụ…Người Thái xua đuổi ma cà rồngỞ vùng đất Tây Bắc, người Thái dường như không bao giờ dám to tiếng hoặc nói xấu nhau giữa đường, giữa chợ, bởi vì họ rất sợ chẳng may gặp phải một ma cà cà rồng cực kỳ thích mùi thơm của trẻ con, đặc biệt là những đứa bé mới đẻ nên người Thái ở đây rất sợ chúng ăn mất con của mình. Đó là lý do nhà nào có bà đẻ cũng phải chuẩn bịCác loại lá lưỡi hổ treo xung quanh nhàLàm “ta leo” đan bằng tre hình lục giác buộc ngoài cửa hoặc cầu thangLấy đòn gánh, lưới bắt cá đặt cạnh giường mẹ con sản phụ để xua đuổi ma cà những thứ đó, ma cà rồng vẫn có thể trà trộn cùng khách khứa vào thăm và chúc mừng gia chủ được mẹ tròn con vuông nhưng nó sẽ không dám đến một mình để làm hại đứa bé. Mặc dù vậy, các gia đình này vẫn luôn đề cao cảnh giác, bởi vì mọi chuyện không hay đều có thể xảy cái này mình cũng đã chứng kiến đó là 1 chị ở cùng xã vừa sinh con được gần tuần. Vào buổi tối có 3 người là hàng xóm trong bản đến thăm, khi họ về thì chị này tự nhiên lên cơn mê sảng nói linh tinh không kiểm soát được. Người nhàđã đưa chị xuống bệnh viện đa khoa huyện Yên Châu, tại đây bác sĩ chẩn đoán bị bệnh thần nhiên, người nhà chị cũng mời thêm1 ông thầy mo đến xem, ông thầynói rằng chịbị ma cà rồng nhập. Lúc này người nhà bèn lấy lưới đánh cá trùm lên người thì chị này mới chịu ngồi im. Thầy mo tra khảo một hồi mới biết, 1 trong 3 người đến thăm lúc tối là ma cà rồng đòi ăn một con gà mới chịu đình chị này liền giết một con gà mang ra bìa rừng để cho con ma cà rồng đó tới ăn. Sau khi làm vậy, chị này đỡ hẳn - không còn biểu hiện như trước nữa. Chuyện này có thật, nếu bạn nào ở Yên Châu có thể hỏi thăm chuyện ở bệnh viện là rõ. Nói đến bệnh viện, nhất là khoa sản hay khoa phẫu thuật đối với người dân ở đây mỗi khi phải nằm lại viện lànơi đáng sợ vì người ta cho rằng,ma cà rồng hay quanh quẩn ở những khu đó để kiếm ăn. Không biết thực hư ra sao nhưngkhi có người nhà phải nằm trong những khoa này thì mọi người dân tộc Tháithường rất sợ và phải có nhiều người thì họ mới dám ở lại qua đêm. Vật không thể thiếu với họ khi nằm viện đó chính là 1 con dao để trên đầu giường hoặc dưới gối vì họ cho rằngma cà rồng sợ những vật sắc phải nằm viện lâu ngày, người ở đây thường không muốn nằm cùng phòng với 1 người Thái khác. Họ sợ truyền thuyết về ma cà rồng của người Thái, họkhôngbiết được ai là ma cà rồng nênthường đổi để được nằm phòng có dân tộc khác hoặc ít nhất có 1 người thuộc dân tộc khác cùng trẻ mới sinh, ma cà rồng còn thích mùi của những người ốm yếuNhững người dân ở đây không ai dám nói ra nhưng một số người dân trong bản ngầm biết với nhau người nào là ma cả rồng để cảnh giác. Điều quan trọng là họ không bao giờ được làm mất lòng ma cà rồng. Nó xin cái gì phải cho, nó thích cái gì phải chiều. Nếu không cho mà cãi nhau với nó, nó sẽ thù mình, làm hại nhiên, không phải ma cà rồng muốn hại ai cũng được. Thông thường, chúng chỉ làm hại được những người đang bị đau ốm, cơ thể suy nhược hoặc những người đang khỏe mạnh nhưng có một tinh thần yếu đuối. Người ta đồn rằng, một khi đã có bụng ghét ai, ma cà rồng sẽ chờ cho đến khi người đó sơ hở sẽ nhập vào để hành hoặc "ăn" dần cho đến người đang khỏe mạnh bỗng lăn đùng ra ốm không rõ nguyên nhân, không xác định được bệnh tình thì dân tộc ở đâychắc mười mươi là bị ma cà rồng làm. Họ phải nhờ thầy đuổi phi phông đến trị. Theo già làng kể lại, một số người đi phẫu thuật về, cơ thể có mùi tanh đã bị ma cà rồng tìm đến hại đến chết mà không rõ lí loại ma cà rồngMa cà rồng thường được chia ra làm ba loại, căn cứ vào tần suất đi kiếm ănMa cà rồng đi kiếm ăn mỗi năm một lần loại 1Mỗi tháng một lần loại 2Hoặc ngày nào cũng phải đi loại 3.Ma cà rồng được cho là có khả năng biến hóa khôn lường, không ai bắt được. Chuyện rằng Sau khi phát hiện vợ mình là một ma cà rồng, đêm nào cũng trốn nhà đi kiếm ăn ngoài bờ ngoài bụi, người chồng đã tìm cách khóa kín tất cả các cửa trước khi đi ngủ rồi giấu chìa khóa xuống dưới gối của mình. Yên tâm rằng vợ không có lối nào để ra ngoài, từ đó, anh chồng vô tư ngủ say không lo lắng gì nữa. Một thời gian sau, anh chồng để ý thấy trên tường nhà mình xuất hiện một lỗ hổng rộng khoảng 10cm2 không biết từ bao giờ. Hóa ra, đêm đêm, cô vợ ma cà rồng của anh vẫn trốn ra ngoài kiếm ăn bằng cách chui qua cái lỗ 10cm2 ấy, ngay cả khi mới sinh con, người vợ vẫn phải ra ngoài kiếm ếch, nhái, những chất tanh tưởi để ăn như thường thêm Chu Ba Bi Mô Nha Nhố Dịch Sang Tiếng Việt, Chu Pa Pi Nha Nhố Nghĩa Là GìNhưng người ta cho rằngNgày xưa khi cả đất nước còn nghèo, cả năm có khi được ăn một bữa thịt cá nên Phi Phônghoạt động rất dữ dội để thoả mãn được nhu cầu chất tanh của mình. Ngày nay,khi mà đất nước phát triển, nhu cầu được ăn thịt cá tương đối đầy đủ cho nên PP rất ít hoạt động, thi thoảng chúng hoạt động để nếm lại "tanh khí " giống như con người ăn cơm mãi rồi cũng muốn ăn phở cho lạ miệng vậy thôi. VTC News - Người ta còn đồn rằng, đấy là những con ma đói hiện hình từ địa ngục. Rồi thì thầy mo ác đã đọc bùa chú làm xác chết sống dậy. Lại có người quả quyết đó là những con ma-cà-rồng chuyên đi hút máu người. Cho đến hôm nay, đối với đồng bào ở vùng rừng xanh núi đỏ này, bệnh phong vẫn là cái gì đó rất ghê sợ. Người dân quanh vùng gọi Khu điều trị bệnh phong Sông Mã Sơn La là “bản hủi”. “Bản hủi” nằm giữa một cánh rừng bên dòng sông điều trị bệnh phong Sông Mã, tỉnh Sơn La, hay còn gọi là “bản hủi”, ám ảnh tôi với bao huyền thoại về xứ sở hãi hùng và tuyệt vọng của những con người bị vi khuẩn Hansen gặm nhấm xương cốt. Những người không còn bàn tay, phải dùng dây chun buộc cuốc, dao vào cánh tay rồi tự cày cuốc, đào bới, đánh vật với rừng già để kiếm ăn qua ngày. Người ta bảo, máu họ chảy ra suối, chảy ra thượng nguồn sông Mã, máu họ thấm đẫm những luống ngô, luống khoai. Có người bị vi khuẩn Hansen ăn mất cả xương sống mũi, hai hốc mũi vếch lên trời như loài khỉ mũi hếch. Có người bị mất thanh quản nên không nói được, chỉ phát ra tiếng ú ớ rùng rợn. Có người cụt cả hai chân, hai tay. Họ phát rồ phát dại khi nhìn những phần cơ thể của mình bị loài vi khuẩn ma quái gặm thịt ăn xương. Họ nghĩ mình bị ma ám thật. Họ lọ mọ từ khắp nơi tụ về một khu rừng rồi cùng nhau chờ chết. Những con người này, một thời như những con ma thoắt ẩn, thoắt hiện trong những cánh rừng già dưới chân núi Mường Hung. Những bệnh nhân hủi từng dựng nhà giữa rừng, nhai vỏ cây, lá cỏ để sống. Đồng bào ở Sông Mã thường truyền tai câu chuyện đầy chất liêu trai chí dị, rằng lúc lên nương họ vô tình nhìn thấy những nhóm người như những sinh vật lạ, rách rưới, bẩn thỉu, người cụt tay, người cụt chân thậm thụt dưới khe suối, ngoài bìa rừng. Họ phát ra những tiếng kêu ú ớ gớm ghiếc rồi biến mất sau những lùm cây um tùm của đại ngàn. Những câu chuyện ấy vẫn ám ảnh đến ngày nay. Người ta còn đồn rằng, đấy là những con ma đói hiện hình từ địa ngục. Rồi thì thầy mo ác đã đọc bùa chú làm xác chết sống dậy. Lại có người quả quyết đó là những con ma-cà-rồng chuyên đi hút máu người. Họ từng bị coi là ma-cà-rồng. Ngày đó, ở vùng đất Sông Mã, bệnh phong hoành hành rất dữ dội. Hễ ai bị bệnh phong là người ta đổ cho con ma về hại bản. Người bị chôn sống, người bị thiêu cháy, người bị buộc vào bè chuối thả trôi sông. Tôi đã từng gặp những bệnh nhân phong, hiện đang sống ở trại phong Văn Môn Vũ Thư, Thái Bình, từng bị thả trôi sông từ tận Lào Cai, Yên Bái, Tuyên Quang, Phú Thọ về theo sông Hồng, sông Lô. Phần lớn số người mắc bệnh phong bị xua vào rừng già. Họ sống vạ vật trong rừng, tay chân không có, lại thêm mắt mù tai điếc nên thường xuyên bị hổ báo tìm về xé xác ăn thịt. Ông Nguyễn Đăng Sinh, nguyên Giám đốc Khu điều trị bệnh phong Sông Mã, người đã gắn bó với trại phong ngót 50 năm trời kể lại như sauKhi nghe nói các bệnh nhân phong vùng Tây Bắc dồn tụ về bản Pháy trên sườn núi Mường Hung sống, ông đã cuốc bộ hàng trăm cây số vào rừng để tìm ra chỗ họ lẩn trốn. Sau mấy ngày đêm lặn lội trong rừng sâu, ông đã gặp một đám người rách rưới, què cụt lê lết chạy trốn, miệng kêu ú ớ như con thú bị trúng đạn. Sau một hồi rượt đuổi, cuối cùng thì đoàn người què cụt cũng dừng lại vì kiệt sức. Dù là bác sĩ phong, song ông cũng phải lạnh sống lưng khi thấy cảnh người mất chân, người mất tay, người rụng tai, người mất mũi, người mất môi, nước dãi chảy lòng thòng. Hình dáng họ khi đó thực sự giống những quái vật kinh hoàng chỉ có trong những bộ phim kinh dị của từng trốn chạy vào rừng sâu và chờ chết. Những bệnh nhân phong này tập trung thành một xóm nhỏ giữa rừng, trên vách núi, sống tách biệt hoàn toàn với đồng bào dân tộc trong vùng. Họ dựng những túp lều tranh và sống bầy đàn như người nguyên thủy. Đàn ông không đủ sức đi săn bắn, đàn bà không đủ sức trồng trọt. Họ nhặt rau rừng, tước vỏ cây để ăn đúng như bầy thú. Họ nằm liệt cô đơn trên vũng mủ máu nhờn nhoét, ruồi bọ lúc nhúc trong những túp lều dơ bẩn và mòn mỏi chờ một cái chết thê thảm. Tình cảnh cuộc sống kinh hoàng của những người cùi khi ấy còn nguyên vẹn trong ký ức của ông Sinh và những người đầu tiên khám phá ra một thế giới thê lương kinh hoàng giữa đại ngàn Sông Mã, nơi vùng đất tận cùng của tỉnh Sơn La. Họ bị đồn là những xác chết sống dậy. Gặp được đoàn người cùi, ông Sinh cùng một số đồng nghiệp chuẩn bị cho việc thành lập làng phong. Từ đây, những người bệnh phong ở các bản làng thuộc 3 tỉnh Sơn La, Lai Châu, Nghĩa Lộ ngày đó có tỉnh Nghĩa Lộ được các bác sĩ, y tá lùng sục mang về chăm sóc. Khi thành lập, làng cùi có 50 bệnh nhân, đến năm 1960, số bệnh nhân đã lên đến 250 người. Làng phong ngày đó nằm trên bản Pháy. Thế nhưng, cái tên bản Pháy chỉ là trên giấy tờ, trên bản đồ địa chính của xã, người dân Sông Mã vẫn chỉ biết đến nó với một cái tên đầy sự kinh hãi Bản tiếp…Lâm Giang Người ta còn đồn rằng, đấy là những con ma đói hiện hình từ địa ngục. Rồi thì thầy mo ác đã đọc bùa chú làm xác chết sống dậy. Lại có người quả quyết đó là những con ma-cà-rồng chuyên đi hút máu người. TIN BÀI KHÁC Cho đến hôm nay, đối với đồng bào ở vùng rừng xanh núi đỏ này, bệnh phong vẫn là cái gì đó rất ghê sợ. Người dân quanh vùng gọi Khu điều trị bệnh phong Sông Mã Sơn La là “bản hủi”. “Bản hủi” nằm giữa một cánh rừng bên dòng sông Mã. Khu điều trị bệnh phong Sông Mã, tỉnh Sơn La, hay còn gọi là “bản hủi”, ám ảnh tôi với bao huyền thoại về xứ sở hãi hùng và tuyệt vọng của những con người bị vi khuẩn Hansen gặm nhấm xương cốt. Những người không còn bàn tay, phải dùng dây chun buộc cuốc, dao vào cánh tay rồi tự cày cuốc, đào bới, đánh vật với rừng già để kiếm ăn qua ngày. Bệnh nhân phong ở làng phong Sông Mã. Người ta bảo, máu họ chảy ra suối, chảy ra thượng nguồn sông Mã, máu họ thấm đẫm những luống ngô, luống khoai. Có người bị vi khuẩn Hansen ăn mất cả xương sống mũi, hai hốc mũi vếch lên trời như loài khỉ mũi hếch. Có người bị mất thanh quản nên không nói được, chỉ phát ra tiếng ú ớ rùng rợn. Có người cụt cả hai chân, hai tay. Họ phát rồ phát dại khi nhìn những phần cơ thể của mình bị loài vi khuẩn ma quái gặm thịt ăn xương. Họ nghĩ mình bị ma ám thật. Họ lọ mọ từ khắp nơi tụ về một khu rừng rồi cùng nhau chờ chết. Những con người này, một thời như những con ma thoắt ẩn, thoắt hiện trong những cánh rừng già dưới chân núi Mường Hung. Đồng bào ở Sông Mã thường truyền tai câu chuyện đầy chất liêu trai chí dị, rằng lúc lên nương họ vô tình nhìn thấy những nhóm người như những sinh vật lạ, rách rưới, bẩn thỉu, người cụt tay, người cụt chân thậm thụt dưới khe suối, ngoài bìa rừng. Họ phát ra những tiếng kêu ú ớ gớm ghiếc rồi biến mất sau những lùm cây um tùm của đại ngàn. Những câu chuyện ấy vẫn ám ảnh đến ngày nay. Người ta còn đồn rằng, đấy là những con ma đói hiện hình từ địa ngục. Rồi thì thầy mo ác đã đọc bùa chú làm xác chết sống dậy. Lại có người quả quyết đó là những con ma-cà-rồng chuyên đi hút máu người. Họ từng bị coi là ma-cà-rồng. Ông Nguyễn Đăng Sinh, nguyên Giám đốc Khu điều trị bệnh phong Sông Mã, người đã gắn bó với trại phong ngót 50 năm trời kể lại như sau Khi nghe nói các bệnh nhân phong vùng Tây Bắc dồn tụ về bản Pháy trên sườn núi Mường Hung sống, ông đã cuốc bộ hàng trăm cây số vào rừng để tìm ra chỗ họ lẩn trốn. Sau mấy ngày đêm lặn lội trong rừng sâu, ông đã gặp một đám người rách rưới, què cụt lê lết chạy trốn, miệng kêu ú ớ như con thú bị trúng đạn. Sau một hồi rượt đuổi, cuối cùng thì đoàn người què cụt cũng dừng lại vì kiệt sức. Dù là bác sĩ phong, song ông cũng phải lạnh sống lưng khi thấy cảnh người mất chân, người mất tay, người rụng tai, người mất mũi, người mất môi, nước dãi chảy lòng thòng. Hình dáng họ khi đó thực sự giống những quái vật kinh hoàng chỉ có trong những bộ phim kinh dị của Mỹ. Họ bị đồn là những xác chết sống dậy Những bệnh nhân phong này tập trung thành một xóm nhỏ giữa rừng, trên vách núi, sống tách biệt hoàn toàn với đồng bào dân tộc trong vùng. Họ dựng những túp lều tranh và sống bầy đàn như người nguyên thủy. Đàn ông không đủ sức đi săn bắn, đàn bà không đủ sức trồng trọt. Họ nhặt rau rừng, tước vỏ cây để ăn đúng như bầy thú. Họ nằm liệt cô đơn trên vũng mủ máu nhờn nhoét, ruồi bọ lúc nhúc trong những túp lều dơ bẩn và mòn mỏi chờ một cái chết thê thảm. Tình cảnh cuộc sống kinh hoàng của những người cùi khi ấy còn nguyên vẹn trong ký ức của ông Sinh và những người đầu tiên khám phá ra một thế giới thê lương kinh hoàng giữa đại ngàn Sông Mã, nơi vùng đất tận cùng của tỉnh Sơn La. Gặp được đoàn người cùi, ông Sinh cùng một số đồng nghiệp chuẩn bị cho việc thành lập làng phong. Từ đây, những người bệnh phong ở các bản làng thuộc 3 tỉnh Sơn La, Lai Châu, Nghĩa Lộ ngày đó có tỉnh Nghĩa Lộ được các bác sĩ, y tá lùng sục mang về chăm sóc. Khi thành lập, làng cùi có 50 bệnh nhân, đến năm 1960, số bệnh nhân đã lên đến 250 người. Làng phong ngày đó nằm trên bản Pháy. Thế nhưng, cái tên bản Pháy chỉ là trên giấy tờ, trên bản đồ địa chính của xã, người dân Sông Mã vẫn chỉ biết đến nó với một cái tên đầy sự kinh hãi Bản Hủi. Theo VTC News

bắt ma cà rồng ở sơn la